Monday, November 13, 2006

Thu gian 54: Oc sen

Ốc sên

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"

"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói.

"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".

"Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".

Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".

"Vì vậy mà chúng có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta".

Vũ Minh Đức (Collect and Modify)

Posted by minhduc at 12:42:02 | Permanent Link | Comments (1) |

Tuesday, November 07, 2006

Thu gian 53: Ong gia

Thư giãn 53: Ông già

Đứa bé trai đến gần một ông già có vẻ ngoài rất thông thái rồi ngước nhìn ông nói: "Cháu biết ông là một người rất sáng suốt, uyên thâm. Ông có thể cho cháu biết về bí ẩn của cuộc sống".

Ông già nhìn đứa bé đáp: "Suốt đời mình ông đã suy ngẫm rất nhiều về điều này và có thể nói ngắn gọn chỉ trong bốn từ:
- Đầu tiên là suy nghĩ. Hãy nghĩ về những giá trị mà con sống vì chúng.
- Thứ hai là tự tin. Hãy tin tưởng bản thân bằng cách dựa vào những giá trị con nghĩ rằng vì chúng mà con sẽ sống.
-Thứ ba là ước mơ. Mơ ước những gì có thể thành hiện thực dựa vào sự tự tin và những giá trị mà ta sẽ theo đuổi trong cuộc sống.
- Và cuối cùng là dám làm. Hãy dám thực hiện để biến ước mơ thành sự thật bằng chính niềm tin và giá trị của chúng ta".

Ông già đó chính là hoạ sĩ Walt Disney - Người bạn của trẻ em (tương lai) của thế giới.

Tống Hoàng Minh (Sưu tầm)

Posted by minhduc at 23:28:35 | Permanent Link | Comments (0) |

Tuesday, October 31, 2006

Thu gian 52: Lac quan

Đã lâu rồi không ngồi viết blog. Hôm nay nhân ngày có nhiều tâm sự, lại đọc được một câu chuyện thú vị (lưu ý đây không phải là chuyện cười đâu nha) xin post lên để chia sẻ cùng các bạn:

Thư giãn 52: Lạc quan

Một gia đình nọ có hai người con trai sinh đôi, chúng giống nhau ở vẻ bề ngoài còn tính tình thì rất khác nhau. Nếu một người thấy nóng thì người kia thấy quá lạnh. Nếu một người nói tivi mở to quá thì người kia bảo phải mở tivi to lên...Một người rất lạc quan còn người kia lại rất bi quan.

Để biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhân ngày sinh nhật của hai cậu bé, người cha để đầy những thứ đồ chơi thật hấp dẫn trong phòng cậu bé bi quan. Trong phòng cậu bé lạc quan, ông để đầy phân ngựa.

Đêm hôm đó, người cha đi ngang qua phòng cậu bé bi quan thì thấy cậu đang ngồi giữa đống đồ chơi mới và cay đắng khóc.

   "Sao con lại khóc?" - Người cha hỏi
   "Vì các bạn con sẽ ghen tị với con. Con sẽ phải đọc tất cả các bản hướng dẫn trước khi chơi những món đồ chơi này. Lúc nào con cũng cần pin, rồi những đồ chơi của con cuối cùng cũng sẽ vỡ" - Cậu con bi quan rên rỉ.

Đi ngang phòng cậu bé lạc quan, người cha thấy cậu đang nhảy múa vui vẻ quanh đống phân.

   "Con làm gì thế?" - Người cha hỏi
   "Chắc là phải có con ngựa con ở đâu đây!" - Cậu bé lạc quan trả lời

Vũ Minh Đức (Collect and Modify)

P/S: Thế đấy, trong cuộc sống của chúng ta, khi gặp phải những hoàn cảnh kiểu như vậy (hoặc trớ trêu hơn), mấy ai có được câu trả lời và lời lý giải "ngây thơ" như cậu bé lạc quan kia không ?

Posted by minhduc at 00:59:29 | Permanent Link | Comments (0) |

Friday, June 09, 2006

Thu gian 51: Nguoi thanh cong va ke that bai

Người thành công và kẻ thất bại


Người thành công luôn có cách giải quyết vấn đề, kẻ thất bại luôn gặp rắc rối khi giải quyết. Người thành công luôn có sẵn chương trình, kẻ thất bại luôn có sẵn lời bào chữa. Người thành công nói: "Để tôi thực hiện việc đó cho bạn", kẻ thất bại bảo "Đó không phải là việc của tôi". Người thành công nhìn thấy cách giải quyết cho mỗi trở ngại, kẻ thất bại nhìn thấy trở ngại trong mỗi lời giải.

Người thành công nói: "Việc đó khó nhưng tôi có thể làm được", kẻ thất bại bảo: "Tôi có thể làm được việc đó nhưng khó". Khi người thành công phạm sai lầm, anh ta nhận: "Tôi đã sai", còn khi kẻ thất bại phạm sai lầm, anh ta phân bua: "Đó không phải lỗi của tôi".

Người thành công thực hiện những lời cam kết, kẻ thất bại thực hiện bằng những lời hứa hẹn. Người thành công có những ước mơ, kẻ thất bại có những âm mưu. Người thành công nói: "Tôi phải làm được điều đó", kẻ thất bại nói: "Điều đó phải được làm".

Người thành công là một bộ phận của tập thể, kẻ thất bại nằm ngoài tập thể. Người thành công nhìn thất lợi ích, kẻ thất bại nhìn thấy đau khổ. Người thành công nhìn thấy những khả năng, kẻ thất bại nhìn thấy trở ngại. Người thành công tin rằng tất cả mọi người sẽ chiến thắng, kẻ thất bại tin rằng họ chiến thắng những người thua cuộc.

Người thành công như một cái máy điều nhiệt, kẻ thất bại như cái nhiệt kế. Người thành công thích những điều mình nói, người thất bại nói những điều họ thích. Người thành công sử dụng những lý lẽ cứng rắn bằng những ngôn từ mềm mại, kẻ thất bại sử dụng những lý lẽ mềm mại bằng ngôn từ cứng rắn.

Người thành công kiên định với những giá trị cao đẹp nhưng bỏ qua những điều nhỏ nhặt, kẻ thất bại cứng rắn với những điều nhỏ nhặt nhưng bỏ qua những giá trị cao đẹp. Người thành công sống theo triết lý của sự cảm thông: "Đừng làm những điều mà bạn không muốn người khác làm cho mình", kẻ thất bại sống bằng lý lẽ: "Hãy làm điều đó trước khi nó làm cho mình".

Và khi yêu, người thành công yêu theo triết lý: "Sống để yêu", kẻ thất bại yêu theo triết lý: "Yêu để sống".

Vũ Minh Đức (Collect and modify) 

Posted by minhduc at 09:28:33 | Permanent Link | Comments (1) |

Tuesday, May 30, 2006

Thu gian 50: Tac pham nghe thuat

Tác phẩm nghệ thuật

Một ngôi làng ở phương Tây nổi tiếng với nghệ thuật làm gốm đẹp có một không hai qua nhiều thế kỷ. Đặc biệt nổi bật nhất là những chiếc bình cao bằng những cái bàn, rộng bằng những cái ghế. Chúng được cả thế giới đón nhận vì có kết cấu chặt chẽ và đẹp một cách lạ thường.

Chuyện kể rằng khi những chiếc bình gần như đã hoàn thành thì chúng phải trải qua một bước cuối cùng. Những nghệ nhân đập vỡ chúng rồi hàn gắn lại bằng những mảng dát vàng. Nhờ vậy mà một cái bình bình thường đã biến thành một tác phẩm nghệ thuật. Dù chúng ta thấy nó gần như hoàn chỉnh nhưng vẫn chưa... cho đến khi nó bị vỡ!

Con người chúng ta cũng thế! Bị đánh vỡ bởi những khó khăn thử thách, những thất vọng, những bi kịch, thì hoặc là chúng ta bỏ cuộc hoặc là chúng ta tự hàn gắn lại. Nhưng khi được hàn gắn bằng sự kiên nhẫn và tình yêu vô hạn, sản phẩm cuối cùng sẽ đẹp vô cùng. Một cuộc đời chỉ có thể đạt được sự hoàn chỉnh của nó khi đã trải qua và vượt qua gian lao, thử thách.

Vũ Minh Đức (Sưu tầm)

P/S: Mấy ai trong chúng ta đã thực hiện được điều đó. Tôi cũng vậy, chưa làm được gì nhiều mà thất bại thì lại lắm. Chúng ta còn phải cố gắng nhiều.

Posted by minhduc at 09:20:27 | Permanent Link | Comments (1) |

Wednesday, May 17, 2006

Thu gian 49: Dung... (Phan 2)

Đừng...(Phần 2)

...Đừng sợ chấp nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. Điều này sẽ gắn kết con người lại với nhau.

Đừng sợ liều mình. Hãy nắm bắt cơ hội để biết mình can đảm như thế nào.

Đừng đóng cửa trái tim qua việc nói là "Tôi không thể tìm được tình yêu". Cách tốt nhất để nhận được tình yêu là cho đi; cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là giữ nó thật chặt; và cách tốt nhất để giữ tình yêu là cho tình yêu đôi cánh.

Đừng đánh giá thấp ước mơ của bạn. Sống mà không biết ước mơ là sống không hy vọng, không có hy vọng đồng nghĩa với không có mục đích.

Đừng đi qua cuộc sống của mình nhanh đến nỗi bạn quên là mình đang ở đâu và sẽ đi đâu. Cuộc đời không chỉ là một cuộc đua mà còn là một hành trình với từng bước đi đầy hương hoa (và cả chông gai) để đi đến đích.

Thanh Hoài (Sưu tầm)

Posted by minhduc at 14:26:01 | Permanent Link | Comments (0) |

Monday, May 08, 2006

Thu gian 48: Dung (Phan 1)

Đừng... (Phần 1)

Đừng đánh giá thấp mình qua việc so đo với người khác. Trong cuộc sống, mỗi người mỗi vẻ, cho nên mỗi người là một món quà đặc biệt của tạo hoá.

Đừng đặt ra mục tiêu cho riêng mình dựa trên cái người khác cho là quan trọng. Chỉ bạn mới biết cái gì là tốt nhất cho mình.

Đừng xem thường những thứ gần gũi với bạn. Hãy gắn kết với chúng vì nếu không có chúng cuộc đời bạn sẽ trở nên vô nghĩa.

Đừng để cuộc đời bạn trôi qua kẽ hở của bàn tay vì luôn sống với quá khứ hay những ảo tưởng bất khả thi. Hãy sống hết mình với từng phút giây hiện tại, đặt tham vọng có chọn lọc vào tương lai. Đó chính là bạn đang sống trọn vẹn cuộc đời mình.

Đừng từ bỏ khi bạn vẫn còn hy vọng. Không có gì thật sự qua đi cho đến khi bạn dừng hẳn.

Thanh Hoài (Sưu tầm)

(
Đón đọc phần 2 trong vài ngày tới...)

Posted by minhduc at 13:28:08 | Permanent Link | Comments (0) |

Wednesday, April 26, 2006

Thu gian 47: Hoan hao

Hoàn hảo

Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc nọ có một vòng tròn. Nó rất tự hào về thân hình tròn trịa của mình. Nhưng một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất hết một góc. Vòng tròn buồn bực lăn đi tìm phần bị mất.

Vì khiếm khuyết như thế nên nó lăn đi hết sức chậm chạp. Trong khi lăn đi như vậy vòng tròn khen ngợi những cây hoa dại đang khoe sắc thắm bên đường. Nó chuyện trò vui vẻ cùng những chim muông. Nó thưởng thức những tia nắng ban mai ấm áp.

Trên đường tìm kiếm, vòng tròn tìm được rất nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa khớp. Nó tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm của mình. Cuối cùng nó cũng tìm được một mảnh vừa khít với mình. Nó gắn mảnh vỡ vào và bắt đầu lăn đi như một vòng tròn hoàn hảo trước kia.

Vì lăn quá nhanh nên vòng tròn không nhận ra được vẻ đẹp của vạn vật xung quanh nó. Nó không còn nhìn nhận được những điều thú vị đang diễn ra quanh nó nữa. Không hài lòng như thế, vòng tròn dừng lại, đặt mảnh vỡ trở lại bên đường và chầm chậm lăn đi.

Con người chúng ta thường rất kỳ lạ. Khi mất mát một cái gì đó chúng ta mới nhận ra mình hoàn hảo. Hãy biết chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân, xem chúng là một phần không thể thiếu của con người. Khi chúng ta có đủ rộng lượng để chia sẻ hạnh phúc cùng người khác, đủ dũng cảm để tha thứ, đủ tình cảm để yêu thương... thì khi ấy chúng ta đạt được sự hoàn hảo mà những người khác không có được.

Vũ Minh Đức (Sưu tầm)

Posted by minhduc at 09:34:56 | Permanent Link | Comments (0) |

Friday, April 21, 2006

Thu gian 46: Dai bang

Đại bàng

Bạn có biết rằng đại bàng có khả năng dự báo trước được khi nào có một cơn bão sẽ ập đến?

Khi đó, đại bàng sẽ bay lên một vùng rất cao và đợi những cơn gió bão thổi đến. Khi cơn bão thật sự đến, đại bàng xếp cánh lại để gió có thể nâng nó lên và nâng nó lên trên ngọn bão. Trong khi cơn bão hoành hành bên dưới, đại bàng ta vẫn ung dung bay vút ở phía bên trên.

Đại bàng không trốn tránh cơn bão. Ngược lại, nó lại lợi dụng cơn bão để nâng nó lên cao hơn. Nó vươn lên từ ngọn gió trong cơn bão.

Khi cơn bão cuộc đời ập đến với chúng ta - tất cả chúng ta hầu như đều phải trải qua trong đời, không ít thì nhiều - chúng ta có thể vượt qua được bằng cách củng cố tinh thần và niềm tin.  Cơn bão không thể nào làm chúng ta khuất phục được. Chúng ta có thể lợi dụng chúng để nâng chúng ta lên.

Chúng ta có niềm tin để cưỡi lên những luồng gió mang đến bệnh tật, nguy kịch, thất bại và những thất vọng... trong cuộc sống. Chúng ta có thể bay cao trên cơn bão.

Hãy nhớ rằng, không phải những gánh nặng trong cuộc sống đè chúng ta xuống mà chính cách chúng ta xử lý những gánh nặng này mới làm chúng ta đi xuống

Mai Ngọc Hoa (Sưu tầm)

Posted by minhduc at 13:33:51 | Permanent Link | Comments (0) |

Monday, April 17, 2006

Thu gian 45: Lau dai cat

Lâu đài cát

Một ngày hè, tôi ngồi trên bãi biển và ngắm nhìn hai đứa trẻ trên cát. Chúng say sưa xây một lâu đài có đủ cổng, thành, tháp, hào, cung điện và cả khách tham quan nữa. Khi công trình gần hoàn thành thì một cơn sóng lớn ập đến phá tan tất cả. Giờ thì chỉ còn một đống cát ướt mà thôi. Tôi những tưởng bọn trẻ sẽ oà khóc vì sóng đã phá tan những gì chúng kỳ công xây dựng. Nhưng không! Chúng lại cùng chạy ra xa con nước hơn, cười giòn, tay nắm tay và... xây một lâu đài mới.

Chúng đã dạy cho tôi một bài học quan trọng. Trong cuộc sống, những gì chúng ta có cũng giống như lâu đài kia, có thể bị sóng gió cuộc đời cuốn trôi mất. Tuy nhiên, thái độ và hành động sau mỗi biến cố như vậy mới là quan trọng. Có những người sẽ xụp đổ theo những gì đã mất, ngược lại, có những người sẽ ung dung làm lại từ đầu bởi họ biết có những thứ còn quý giá hơn mà mãi mãi không bao giờ mất đi trong họ được. Đôi khi những thứ đó thật mộc mạc và giản dị. Bạn hãy thử nhìn xem, đằng sau tiếng cười giòn của hai đứa trẻ, hành động tay trong tay của chúng...là cái gì? Đừng trả lời, hãy ngẫm trong đầu thôi nhé.

Nguyễn Hà Phương (Sưu tầm)

Posted by minhduc at 12:42:58 | Permanent Link | Comments (0) |